Yo, anh em game thủ đã sẵn sàng “bay” vào thế giới game với Cuasogame.net chưa nè? Hôm nay, chúng ta sẽ “bóc phốt” một tựa game tưởng chừng như là “khủng long cuối cùng” của thể loại hành động-phiêu lưu đình đám, nhưng lại mang một cái tên khá “chill” – Echoes of the End. Đầu tiên, phải giải mã cái từ “Vestige” cái đã. Nghe thì “deep” thế thôi, nhưng hiểu đơn giản là “dấu vết còn sót lại”, “tàn dư” của một thứ gì đó đã bay màu hoặc không còn nguyên vẹn như xưa. Mà nè, mấy năm gần đây, Sony cứ “độc quyền” thị trường game hành động-phiêu lưu bom tấn, khiến cho những “Vestige” kiểu Echoes of the End này ngày càng hiếm hoi trong ngành.
Mấy cái game hành động-phiêu lưu hoành tráng mà không cần phải có Kratos hay Nathan Drake “gánh team” để bán chạy, nhưng vẫn đủ “phê pha” cho anh em game thủ thì giờ đúng là hàng hiếm đó. Thế nên, khi chúng nó xuất hiện, chúng ta phải trân trọng, phải “flex” ngay lập tức, đúng không? Echoes of the End chính là một “Vestige” như vậy. Game đặt chúng ta vào vai Ryn, một Vestige mạnh mẽ đang cố gắng bảo vệ quê nhà và giữ vững các “Wards” của vương quốc. Nhưng mà, đời đâu như mơ, game đâu như thơ, mọi thứ sẽ không đơn giản như việc “đi dạo ngắm cảnh” đâu nhé!
Tựa game này hứa hẹn đủ thứ “hot hit”: hành động đỉnh cao, những khoảnh khắc “tấm lòng vàng”, combat năng động và nhiều hơn thế nữa. Nhưng câu hỏi đặt ra là, liệu “underdog” hạng AA này có đủ “lực” để “đọ sức” với mấy “big boy” nhà AAA không? Cuasogame.net đã “dầm mình” trong thế giới Echoes of the End trên PC để mang đến cho anh em cái nhìn chân thực nhất. Hãy cùng khám phá xem em nó có thực sự “đỉnh của chóp” hay chỉ là một “tấm chiếu mới” chưa kịp trải đã “toang” nhé!
Fantasy “Tô Màu Theo Số”: Cốt Truyện Generic Đến Bất Ngờ
Ok, “flex” ngay vào cốt truyện chính nào. Phải nói thẳng luôn, Echoes of the End cực kỳ “tiết kiệm” và “tháo vát” trong khoản kể chuyện. Nghe thì có vẻ hay ho nhưng thực ra game chả có mấy chi tiết “sâu sắc”, “plot twist” hay ý tưởng “độc lạ” nào trong cái vũ trụ fantasy này cả. Ấy vậy mà nó vẫn “kéo giãn” cốt truyện ra như một sợi kẹo cao su dai dẳng trong hàng chục giờ chơi. Đẳng cấp “drama” này cũng phải “chào thua” đó mấy fen!
Trọng tâm của cốt truyện xoay quanh một nhóm kẻ thù tên là Dalsmen, mà mấy ông này cũng có một Vestige riêng để “combat” với Ryn – nhân vật chính của chúng ta. Tuy nhiên, Vestige của Dalsmen thì không thích “yêu hòa bình” cho lắm, mà thay vào đó lại muốn “bay màu” quê hương của bạn và “chiếm đóng” bằng mọi cách. Thế là anh trai của Ryn bị bắt, tạo ra cái “motives” kinh điển để bạn phải đuổi theo, ngăn chặn ngày tận thế đang đến gần. Trên đường đi, bạn sẽ có thêm một “đồng chí” mới, thăm thú những vùng đất và hệ sinh thái mới, đồng thời hiểu thêm về “cơ cấu” của thế giới này. Nhưng mà nói thật, cốt truyện nó cứ “đứng yên” ở đó, chả phát triển thêm là mấy. Nhạt như nước ốc!
Cốt truyện phụ thuộc rất nhiều vào những cuộc “tám chuyện” và “luyên thuyên” giữa hai nhân vật đồng hành là Abram và Ryn để làm cho nó “có da có thịt” hơn, và điều này cũng thành công phần nào. Nhưng vấn đề là mọi thứ cứ “na ná”, “template”, “archetype” quá mức. Cứ như đi copy-paste từ mấy cuốn truyện fantasy cổ điển vậy. Đôi khi tôi cảm thấy game chả buồn “đầu tư” để mình quan tâm đến mấy nhân vật chính trong cái thế giới này tí nào. Mà cái “lore” thì cũng chả đủ “deep” để mình muốn tìm hiểu thêm, dù có cố gắng đến mấy.
Bạn sẽ chỉ việc “farm” qua một loạt các môi trường fantasy “na ná nhau” từ chương này sang chương khác, giúp mấy “good guy” phép thuật đuổi theo mấy “bad guy” phép thuật, thỉnh thoảng lại có vài cái “trở ngại” tiện lợi được “quăng” vào để giữ chân bạn. Điểm cộng duy nhất là mối liên kết ngày càng sâu sắc giữa Abram và Ryn khi câu chuyện tiến triển, điều này khá rõ ràng. Và dù các nhân vật này sinh ra từ những “archetype” điển hình (kiểu Ryn là “cựu binh” cứng cựa với “chấn thương tâm lý” thời thơ ấu), họ vẫn là “chất keo” gắn kết cái câu chuyện “ấm ấm lạnh lạnh” này lại với nhau.
Nhưng mà dù có chút “flex” về phát triển nhân vật, tôi đảm bảo là trước khi bạn bắt đầu nghe thấy “tiếng vọng” của đoạn credit cuối game, bạn sẽ muốn “call it a day” ngay lập tức. Cảm giác như đang xem phim mà muốn “skip” tua nhanh cho lẹ vậy á!
Bìa game Echoes of the End với nhân vật Vestige đứng trên vách đá
Wards Đã “Corrupted”: PC Performance Đúng Nghĩa Là Thảm Họa!
Một điều đáng khen ngợi về Echoes of the End trước khi ra mắt là nhà phát triển đã chọn “flex” một đống gameplay thực tế, để game thủ “nhăm nhe” tựa game này từ lâu có thể hình dung được mình sẽ “tậu” về cái gì. Nhưng mà, có vẻ như việc chọn “show hàng” nhiều footage được quay trên PS5 là một nước đi “có tính toán”, vì hiệu năng trên PC phải nói là “shocking” đến mức “hết cứu” luôn.
Tôi phải “thòng” một câu là, ở hiệu năng đỉnh cao, game này đúng là một “bữa tiệc thị giác”, điều này rõ ràng khi bạn nhìn vào loạt ảnh “xịn xò” về phong cảnh và đồ họa “mãn nhãn” mà tôi đã chèn vào. Nhưng mà, khi cái “vẻ ngoài hào nhoáng” nó “rơi rụng”, bạn mới thấy được những “vết nứt” kinh hoàng. Tôi không có một “cỗ máy chiến” với RTX 5090 (mà nói thật, ai mà có chứ?), nhưng tôi có một PC “out-perform” xa so với yêu cầu tối thiểu. Ấy vậy mà, ngay cả khi đã “đẩy” game xuống “potato settings” (cấu hình thấp nhất) ở một số thời điểm, Echoes of the End vẫn “tè le hột me” ở mọi ngóc ngách.
Để không làm mất thời gian quý báu của anh em, tôi chỉ “nhá hàng” một chút về những gì bạn có thể mong đợi:
- Framerate drops và stuttering: Game lag giật như “cơn động kinh” mỗi khi tải một khu vực mới.
- Pop-ins: Kẻ thù, cây cối, hoặc vật thể xuất hiện “đột ngột” từ hư không.
- Hard load screens: Màn hình tải game xuất hiện giữa những đoạn cutscene liền mạch, dù game rõ ràng rất “tự hào” về các cảnh chuyển tiếp mượt mà. Đôi khi còn xuất hiện lúc đang đánh nhau đông quá nữa chứ.
Đúng là, tựa game này biết mình muốn trở thành cái gì. Echoes of the End, không nghi ngờ gì nữa, “khát khao” được như God of War.
Thêm vào đó, hãy chuẩn bị tinh thần cho việc hiệu năng “lao dốc không phanh” khi tham gia vào những trận chiến đông đúc hoặc trong các đoạn cutscene “hành động”. Tôi rất muốn “thòng” thêm câu rằng sẽ có một bản patch “day-one” (vá lỗi ngày đầu tiên) ra mắt và khiến tôi “quê một cục”. Nhưng mà, xét thấy những vấn đề này “nặng nề” đến mức nào, và nó đã “ăn sâu” vào thiết kế game ra sao, thì tôi chả dám hy vọng đâu.
Nếu bạn có thể “vật lộn” qua những đoạn “toxic” đó, thì khoảng 90% thời gian còn lại của game sẽ chạy khá “mượt mà”, khiến nó trở thành một cuộc phiêu lưu đáng giá. Nhưng mà, chắc chắn những vấn đề này sẽ để lại “vị đắng” và làm giảm “sức hút” của những khoảnh khắc “đỉnh cao” trong game. PC Master Race khóc thét!
Cảnh quan hùng vĩ và kiến trúc cổ đại trong Echoes of the End
“Midgard Or Bust”: Cái Bóng God of War Quá Lớn?
Giờ thì, hãy nói về “chú voi ma mút” hình dáng Spartan đang nằm giữa phòng đi nào! Tôi luôn thấy thể loại hành động-phiêu lưu là một “cái rổ” cực kỳ rộng và linh hoạt, chứa đầy những game mà chả bao giờ biết mình thực sự muốn trở thành cái gì. Có những game “flex” mạnh vào các cảnh hành động hoành tráng, có game lại “spam” vô tận những câu đố môi trường, và có những game “đội lốt” RPG chỉ dựa vào cây kỹ năng và nâng cấp vật phẩm để “lừa tình”.
Vậy nên, theo một cách nào đó, thật “chill” khi thấy một game trong thể loại này xuất hiện mà biết rõ mình muốn trở thành cái gì. Echoes of the End, không nghi ngờ gì nữa, “khát khao” được như God of War. Bạn có thể thấy và cảm nhận sự tương đồng ngay từ những khoảnh khắc đầu tiên bắt đầu cuộc phiêu lưu này, và sự “bắt chước” này đi kèm với cả “lợi ích” lẫn “cái giá phải trả”. Nhưng chúng ta sẽ nói về những điểm “ăn tiền” trước nhé, bắt đầu với phần thiết kế câu đố, thứ mà theo tôi là điểm “sáng chói” nhất của Echoes of the End.
Sự đa dạng trong gameplay không phải là điều game này có thể “flex” rộng rãi, nhưng phải công nhận là phần câu đố được thiết kế rất “ổn áp”, đa dạng về cách tiếp cận, và liên tục giới thiệu những “chiêu trò” mới tận dụng môi trường, sức mạnh Vestige của Ryn, và cả người bạn đồng hành đáng tin cậy của bạn.
Các màn platforming trong game này có thể được so sánh với sự “khù khoằm” có chủ ý của Clair Obscur: Expedition 33 và sự “khù khoằm” ngoài ý muốn của Star Wars: Jedi Fallen Order.
Cho dù đó là việc sử dụng bánh xe nước và các “dial ma thuật” để di chuyển các kiến trúc cổ xưa, hay dùng sức mạnh của bạn để “thao túng” thời gian, mỗi câu đố đều “đánh đúng trọng tâm” khi mang lại thử thách mà không quá “khó nhằn” hay “ức chế”. May mắn thay, những câu đố này chính là thứ bạn sẽ làm nhiều nhất trong game. Điều đó có nghĩa là, nếu bạn thích chúng, bạn sẽ được “ăn kẹo” đó. Còn những thứ “phụ trợ” khác thì tôi đảm bảo sẽ không “mặn mà” bằng đâu.
Ryn tung đòn tấn công phép thuật trong một trận chiến khốc liệt
Sức Mạnh Nguyên Tố “Out Of Control”: Combat Và Platforming “Toang” Toàn Tập
Ngoài những câu đố mà game “chiêu đãi”, bạn sẽ dành thời gian để làm một trong hai việc: platforming hoặc chiến đấu. Platforming chắc chắn là phần “trung bình” và “vô hại” hơn trong hai thứ, vì chủ yếu người chơi sẽ phải “leo trèo” qua các cấu trúc có thể leo được, “nhảy nhót” qua các khe hở nhỏ, và tận dụng những “cơ chế” truyền thống như nhảy đôi (double jump) khi game “cho phép” bạn cái “đặc quyền” đó.
Nó còn xa mới đạt đến độ “mượt mà” như những game “đỉnh cao” khác, nhưng tôi sẽ so sánh phần platforming của Echoes of the End với thứ gì đó nằm giữa sự “khù khoằm” có chủ ý của Clair Obscur: Expedition 33 và sự “khù khoằm” ngoài ý muốn của Star Wars: Jedi Fallen Order. Lúc “đỉnh cao” nhất, nó hoàn thành nhiệm vụ và “gãi đúng chỗ ngứa” khi bạn vượt qua một khoảng trống hay hoàn thành một chuỗi platforming. Nhưng mà, “cảnh báo” trước nhé. Hãy chuẩn bị tinh thần cho một đống “cái chết lãng xẹt” mà chả phải do “skill issue” tí nào đâu, và cả mấy vụ “trượt chân xuống vực” kinh điển của game hành động nữa.
Mặc dù vậy, phần platforming trông còn “ngon nghẻ” chán khi so sánh với combat. Đây đúng là một điều đáng tiếc, vì đây là lúc game “chơi lớn” nhất. Nhưng mà tiếc thay, ý tưởng hay ho và tiềm năng bị lãng phí thì không thể “đánh đồng” với một hệ thống combat tốt được.
Combat cũng có cái “thú vị” của nó, vì game cho bạn một “kho tàng” sức mạnh Vestige để “thử nghiệm”, mà mấy sức mạnh này sẽ càng “bá đạo” khi bạn mở khóa thêm trong “skill tree”. Cho phép bạn dùng năng lực “telekinesis” để “đập” kẻ thù này vào kẻ thù khác, “phóng năng lượng” vào kẻ địch gần đó, và “làm choáng” đối thủ với sự trợ giúp của đồng đội.
Rõ ràng là cái “setup” này muốn “bắt chước” kiểu Kratos/Atreus trong God of War, và đôi khi nó cũng làm được. Nhưng vấn đề là combat cứ “lộn xộn”, “tùy hứng” và không đáng tin cậy, khiến bạn chả bao giờ cảm thấy mình đang thực sự “kiểm soát” trận đấu cả.
Đấy, trừ khi bạn chơi ở độ khó Story, thì cái vụ “parrying” (đỡ phản công) chả bao giờ “ăn” ổn định cả, mà một số đòn trong combo cũng vậy. Kẻ thù thì không có “stagger” (bị choáng hoặc gián đoạn hành động), khiến chúng có thể “tấn công tới tấp” dù bạn đã “đánh úp” trước. Né tránh và lăn lộn thì không cảm thấy “mượt mà” hay phản hồi tốt, và nói chung, combat cứ “cứng nhắc” và “chán phèo”.
Thêm vào đó, mana là cách duy nhất để bạn “sống sót” qua các trận chiến một cách ổn định, nhưng trừ khi bạn “parry”, thì mana cứ “thiếu thốn”. Chưa kể đến việc, ngoài một chút khả năng “hút máu” giới hạn, bạn không thể “heal” khi cần, dẫn đến combat thiếu sự “mượt mà”, cảm giác như một “cực hình”, và những trận chiến đơn giản cũng trở nên “khó khăn một cách giả tạo” do hệ thống “chưa được trau chuốt”.
Tôi nói điều này khi đã “cân hết” hầu hết các game Souls “khó nhằn” ngoài kia rồi nhé. Tốt nhất là cứ chơi game ở độ khó Story nếu bạn muốn “enjoy” một chút, vì combat ở độ khó cao hơn sẽ chỉ khiến bạn muốn “quăng game” đi, có lẽ là “mãi mãi” đó.
Các Dalsmen, kẻ thù chính của Ryn, với thiết kế độc đáo và đáng sợ
“Vết Xe Đổ” Của Các Ông Lớn: Khi Game Thể Hiện Sự Thiếu Tự Tin
Như đã đề cập, game này là một “bản sao” của God of War về mặt gameplay, nhưng một vấn đề mà tôi gặp phải là có vẻ như nhà phát triển không thực sự hiểu rõ điều gì đã làm nên thành công của các phiên bản God of War hiện đại. Để rõ ràng hơn, tôi không phải lúc nào cũng thấy việc so sánh trực tiếp như thế này là công bằng hay hữu ích, nhưng khi một game không thèm “tự thân vận động”, nó đẩy tôi vào “thế khó”.
Thế nhưng, nó giúp tôi làm nổi bật những thiếu sót của game với lợi thế có một “điểm tham chiếu”, và một trong số đó mà tôi nhận ra ngay từ đầu là những gợi ý giải đố “não tàn” và những đoạn độc thoại “dai dẳng”. Game đơn giản là không tin tưởng người chơi có thể tự mình “khám phá” mọi thứ, và thường thì, ngay từ lúc bạn tiếp cận một câu đố, đồng đội của bạn sẽ chỉ thẳng ra chính xác những gì bạn cần làm, sau đó sẽ là một thông báo “Bạn có muốn gợi ý không?” xuất hiện trên màn hình ngay sau đó.
Mấy câu đố này đâu có khó đâu. Chúng chỉ cần một chút “trial and error” thôi, và tôi ước gì những game như thế này sẽ tin tưởng người chơi có thể tự mình giải quyết mọi thứ, vì cách “hướng dẫn tận răng” này đã làm giảm đi, hoặc thậm chí là “cướp trắng trợn” khoảnh khắc “Eureka” của người chơi.
Thứ hai, game có một hệ thống checkpoint “thảm họa”, đôi khi nó đặt bạn cách đoạn bạn đang làm việc gần một phút di chuyển, điều này khiến tôi bỏ cuộc với những câu đố tùy chọn và các chuỗi platforming đơn giản chỉ vì những đoạn “chạy bộ” dài lê thê mà game bắt tôi phải trải qua. Mấy cái chi tiết nhỏ nhặt về cơ chế này, bạn cứ nghĩ là hiển nhiên trong các game “đỉnh cao” cùng thể loại.
Cuối cùng, để hoàn thành “hat-trick”, bạn còn có những khoảnh khắc “ảo diệu” khiến bạn “bay khỏi” màn hình và “phá vỡ” sự nhập tâm, chẳng hạn như đồng đội “bay vút” năm mươi mét lên không trung để vượt qua một khe núi và đến chỗ bạn sau một cú ngã, thay vì chỉ “tàng hình” xuất hiện một cách tinh tế phía sau bạn.
Tất cả những điều này đều là những lỗi nhỏ, nhưng với mỗi “cú vấp” nhỏ nhặt, cảm giác “thiếu năng lực” cứ thế mà “lớn dần”, và bạn không thể không cảm thấy rằng cả game này đã định sẵn là phải sống dưới cái bóng của những “ông lớn” trong thể loại. Đúng là đời không như là mơ!
Cảnh gameplay Echoes of the End, Ryn đối mặt với quái vật giữa khung cảnh hùng vĩ
Chốt Đơn: Echoes of the End – Đáng Chơi Hay Chỉ Là “Ngon Bổ Rẻ” Trên Game Pass?
Sau tất cả những gì đã “bóc tách”, Echoes of the End đúng là một “minh chứng” cho một tựa game “tạm ổn”, nhưng cuối cùng lại “nhạt nhẽo” như món “Game Pass/PS Plus fodder” (game để lấp chỗ trống trên dịch vụ đăng ký) vậy. Game này có đồ họa “đẹp mắt”, đó là điều không thể phủ nhận, nhưng mấy vấn đề về hiệu năng lại làm giảm đi sự “hoành tráng” tổng thể.
Về gameplay, dù thiết kế câu đố là một điểm sáng “không đổi”, thì combat và platforming “lỏng lẻo” lại tạo ra những “đỉnh cao” và “thung lũng” khá “gắt” trong hành động. Áp lực sau đó đổ dồn lên cốt truyện để làm cho cuộc phiêu lưu này “đáng giá”, và mặc dù có sự phát triển nhân vật “ấn tượng”, cốt truyện chính vẫn là một câu chuyện fantasy “tô màu theo số” mà chả làm được gì để “nổi bật” giữa đám đông.
Nếu bạn là fan của thể loại hành động-phiêu lưu và đang cần một “cú fix nhanh”, thì game này có thể “gãi đúng chỗ ngứa”. Nhưng mà, một tựa game có thể “đọ sức” với mấy “gã khổng lồ” AAA? Xin lỗi nhé, Echoes of the End chưa tới tầm đâu. Thôi thì, “chốt đơn” ở mức này thôi anh em ạ!