Game kinh dị, một cái tên mà chỉ cần nghe thôi đã đủ khiến nhiều con tim “yếu bóng vía” phải chùn bước. Từ những pha bắn zombie “đùng đoàng” máu me be bét đến những trải nghiệm “sợ xanh mắt” khi bạn trần trụi, không vũ khí, bị một thế lực siêu nhiên nào đó truy đuổi không ngừng. Thường thì, kẻ thù trong game kinh dị là những sinh vật “không có thật” ngoài đời, kiểu ma cà rồng, hồn ma hay mấy ông sát nhân cưa máy. Ai mà ngờ, có game lại dám “bóc phốt” nỗi kinh hoàng ẩn sau những vấn đề xã hội có thật, đặc biệt là trong cái thế giới hào nhoáng nhưng đầy cạm bẫy của ngành giải trí?
Chào sân Dead Take, tân binh đến từ Surgent Studios – cha đẻ của Tales of Kenzera: Zau đình đám. Tựa game này không ngần ngại vạch trần những nỗi kinh hoàng thầm lặng, diễn ra “backstage” của giới showbiz, đồng thời đào sâu vào cái giá “chát chúa” của danh vọng mà không ít người phải trả, dù tự nguyện hay bất đắc dĩ. Một ý tưởng quá deep, quá phê để không thử. Liệu Dead Take có đủ sức khiến cộng đồng game thủ Việt “rụng tim” và suy ngẫm? Hãy cùng cuasogame.net “flex” ngay bài review siêu chất này!
Trong Dead Take, người chơi sẽ “xâm nhập” vào biệt thự của Duke Cain, một ông trùm Hollywood bí ẩn, đứng sau hàng loạt siêu phẩm điện ảnh. Đây là một game kinh dị tâm lý góc nhìn thứ nhất (3D first-person psychological horror), nhưng điểm độc đáo nhất là bạn sẽ liên tục “đụng độ” các cảnh phim được quay bằng diễn viên thật (FMV sequences) – yếu tố cốt lõi để hé mở câu chuyện.
Pha trộn gameplay và phong cách kể chuyện như thế này thực sự là một nước đi “out trình”, và một game kinh dị về ngành giải trí chính là bối cảnh hoàn hảo để “mix match” mọi thứ. Tuy nhiên, bước chân vào vùng đất mới luôn đi kèm với rủi ro, và Dead Take cũng không ngoại lệ.
Bước Vào Biệt Thự Cain: Nơi Nỗi Sợ Phía Sau Ánh Hào Quang Hiện Hữu
Khi bước chân vào dinh thự Cain, bạn sẽ nhận ra ngay “có gì đó sai sai”. Những bức ảnh diễn viên bị phá hoại khắp nơi, vô số ghi chú tố cáo hành vi không hay trong hậu trường. Dù mình không phải fan cứng của việc đọc “text document” trong game (thích kiểu “show-not-tell” hơn), nhưng những ghi chú trong Dead Take lại được làm cực kỳ xuất sắc. Chúng khéo léo kết hợp kinh dị và drama nhân sự, ám chỉ những điều kinh khủng đã xảy ra đằng sau cánh cửa đóng kín.
Ngay từ đầu game đã có vài chi tiết nhắc nhở về những thiết kế “quái dị” của biệt thự Cain, nhưng nhanh chóng mọi thứ dần “bay màu” và nhường chỗ cho yếu tố siêu nhiên. Các căn phòng liên tục thay đổi khi puzzle được giải, người chơi bị dịch chuyển đến những khu vực mới một cách ngẫu nhiên, và những con ma nơ canh ghê rợn cứ thế tự động di chuyển sau lưng bạn. Quá trình khám phá biệt thự phải nói là “đỉnh chóp”, và những lối tắt kiểu Metroidvania xuyên suốt câu chuyện đúng là “cứu cánh” giúp giảm thiểu việc “backtracking” đến phát bực.
“Gone Home” Gặp “Immortality” Trong Một Quán Bar Game Kinh Dị?
Mới đầu “nhập môn” Dead Take, ai cũng dễ dàng so sánh tựa game này với vài cái tên đình đám. Việc khám phá biệt thự ngay lập tức gợi nhớ đến “vibe” của Gone Home – một tượng đài trong dòng game khám phá cốt truyện. Còn việc thu thập video và “săm soi” từng chi tiết để tìm manh mối thì y hệt Immortality – game FMV huyền thoại đã từng làm mưa làm gió. Nếu muốn so sánh xa hơn chút, những câu đố rải rác khắp biệt thự sẽ khiến bạn liên tưởng đến Myst – một tựa game mà bạn nên chuẩn bị giấy bút để ghi chép lại mọi thứ trên hành trình “giải mã”.
Biệt thự Cain là một bối cảnh “perfect” cho một game kinh dị, nơi mỗi căn phòng đều đại diện cho những khía cạnh khác nhau của thành công Hollywood, đồng thời hé lộ sự lạm dụng có hệ thống ẩn chứa dưới vỏ bọc lộng lẫy của ngành công nghiệp này. Một cảm giác sợ hãi từ từ len lỏi, đi kèm với một bản hòa tấu âm thanh xuất sắc, ám chỉ những nỗi kinh hoàng đang diễn ra ngay ngoài tầm mắt người chơi.
Tuy nhiên, dù Dead Take làm rất tốt trong việc xây dựng sự hồi hộp, game lại “nhồi nhét” một vài pha “jump scare” cực kỳ rẻ tiền và không cần thiết. Đây không phải thời 2000s với mấy clip YouTube giật mình nữa rồi, game kinh dị đã vượt xa cái mốc “jump scare” vô duyên. Những pha “hù dọa” này trong Dead Take thật sự là một điểm trừ lớn của game. Bạn đang đi qua một cánh cửa, bỗng “oách” một cái, một khuôn mặt hét chói tai pixel hóa hiện ra trên màn hình chỉ trong tích tắc để “giật bắn mình”. Cứ như vậy, “nội dung” lại bị “phèn” đi một chút.
Bên trong biệt thự Cain trong Dead Take, mô tả bối cảnh studio với thiết bị quay phim rùng rợn
Puzzle “Dead Take”: Thử Thách Não Bộ Hay “Pixel Hunting” Rùa Bò?
Dù mình đã nhắc đến Gone Home như một nguồn cảm hứng, nhưng đó chủ yếu là về không khí và bối cảnh. Dead Take chú trọng vào puzzle nhiều hơn hẳn, đòi hỏi người chơi phải “căng não” chú ý xuyên suốt game. Bởi vì những vật phẩm nhặt được từ sớm, hay những câu nói bâng quơ trong một đoạn video, đều có thể trở thành manh mối quan trọng về sau. “Cày” game mà không ghi chép là dễ “toang” lắm nha anh em!
Có lẽ chính xác hơn, puzzle trong Dead Take nên được so sánh với một game point-and-click cổ điển thập niên 90. Có những lúc bạn rất dễ bỏ lỡ lời giải chỉ vì nó không hiển thị rõ ràng những vật phẩm có thể tương tác. Sẽ “okela” hơn rất nhiều nếu có một nút để highlight các vật phẩm quan trọng trong môi trường, giúp game thủ đỡ phải “pixel hunting” mỏi mắt.
Phòng chiếu phim đầy bí ẩn trong game Dead Take, nơi các đoạn phim FMV được phát hiện
Tuy Dead Take có những puzzle xuất sắc, thử thách kỹ năng người chơi mà không quá “hack não”, ví dụ như một câu đố liên quan đến việc sắp xếp bối cảnh phim trường. Nhưng không phải tất cả đều “ngon ăn” như vậy, cũng có những câu đố quá cơ bản đến mức cảm thấy “thừa thãi”, kiểu “làm cho có”. Nói chung là “hên xui”, và hơi tiếc là không có tùy chọn độ khó cao hơn cho các game thủ “hardcore” muốn trải nghiệm “căng đét” hơn.
FMV Là Vibe Chính, Nhưng Đủ Để “Thấm” Hay Không?
Điểm “hút” nhất của Dead Take chắc chắn là các phân cảnh live-action (FMV), bởi game đã “flex” dàn diễn viên siêu sao khủng khiếp. Nào là Neil Newbon (Baldur’s Gate 3), Ben Starr (Final Fantasy 16, Clair Obscur: Expedition 33), Jane Perry (Returnal), và Matt Mercer (thôi khỏi kể mấy game anh này đóng, kể ra chắc hết ngày).
Phần lớn các cảnh quay trong Dead Take xoay quanh các buổi thử giọng, cũng như những tin nhắn từ ekip sản xuất và người đại diện. Chúng được kết nối với một cơ chế game độc đáo, nơi người chơi phải cắt ghép các đoạn phim lại với nhau. Đây là yếu tố then chốt để giải một số puzzle và tiến triển trong cốt truyện.
Diễn viên Ben Starr trong Dead Take với khuôn mặt biến dạng, ám chỉ nỗi kinh hoàng của Hollywood
Diễn xuất trong Dead Take phải nói là “đỉnh của chóp”, đặc biệt là Neil Newbon và Ben Starr. Cả hai đã “đốt cháy” màn ảnh với những màn thể hiện xuất thần. Vấn đề duy nhất là… không đủ! Phần footage live-action đã được quảng bá rầm rộ là một phần cực kỳ quan trọng của game, nhưng thực tế thì bạn dành phần lớn thời gian để khám phá biệt thự và giải đố hơn là tương tác với các diễn viên. Không phải mình đòi hỏi phải quay cả một bộ phim dài như “Cuốn theo chiều gió” đâu, nhưng những gì có ở đây khiến mình “khát” thêm rất nhiều.
Câu Chuyện Hollywood Kinh Hoàng Có Thật: Đủ “Ghê Rợn” Để Ám Ảnh?
Những câu chuyện kinh dị hay nhất là những câu chuyện có thể xảy ra với chính bạn. Khả năng một con ma sói xé xác bạn khi bước ra khỏi cửa nhà là cực kỳ thấp, nhưng những kẻ sát nhân hàng loạt thì lại là điều có thật (dù may mắn là rất hiếm). Chính cái yếu tố “thật” và “tiềm ẩn nguy hiểm” đó khiến con người bị mê hoặc bởi những kẻ giết người. Freddy Krueger chỉ là hư cấu, nhưng Ed Gein thì có thật.
Và đây chính là lý do tại sao nỗi kinh hoàng trong Dead Take lại hiệu quả đến vậy. Những cảnh quay diễn viên bị ngược đãi trên màn ảnh được kết hợp với những ghi chú về những hành vi kinh khủng diễn ra trong các căn phòng bí mật. Rõ ràng, game vẫn “flex” những yếu tố kinh dị kiểu game (ví dụ như những hình ảnh ma quái hay puzzle phong cách Resident Evil khắp nơi), nhưng dòng chảy ngầm của sự “chân thực” lại là lợi thế cực lớn của game.
Các ma nơ canh được quấn vải trắng đứng trong bóng tối, tạo cảm giác rùng rợn trong Dead Take
Những ai “deep dive” vào cốt truyện của Dead Take sẽ tìm thấy một câu chuyện được kể một cách xuất sắc về cái giá của sự thành công. Còn những game thủ chỉ muốn giải đố và bị “hù” bởi mấy con ma bước ra từ bóng tối thì có lẽ sẽ không “thấm” được nhiều. Đây là một game đòi hỏi sự tập trung cao độ từ người chơi, nơi bạn cần “nuốt trọn” mọi mảnh lore rải rác trong biệt thự Cain để có trải nghiệm Dead Take trọn vẹn nhất.
Thời Lượng Game: “Ngắn Ngủn” Có Phải Là Cái Kết Đắng Lòng?
Một điều mà người chơi cần biết trước khi “nhảy hố” Dead Take là game cực kỳ ngắn. Mình đã “phá đảo” game chỉ trong vỏn vẹn 5 giờ chơi, mặc dù đã phải restart từ đầu vì một lỗi glitch, và còn chơi chậm rãi, chụp ảnh màn hình cho bài review này, cũng như ghi chú để làm guide.
Bức ảnh cũ ám ảnh trong Dead Take, hé lộ những bí mật kinh hoàng đằng sau vẻ hào nhoáng
Thời lượng ngắn chưa chắc đã là một điều tệ. Nếu game hoàn thành mọi thứ đã đặt ra trong khung thời gian đó, thì đó vẫn là một “win”, đặc biệt trong thời đại mà nhiều game cứ thích “câu giờ”. May mắn là Dead Take có giá khá “hạt dẻ”, ra mắt với $14.99 (và còn được giảm 10% trong hai tuần đầu). Tuy nhiên, với trường hợp của Dead Take, mình cảm thấy họ có thể làm được nhiều hơn với ý tưởng này, cả về biệt thự lẫn các phân cảnh diễn viên. Những gì đã có vẫn rất “chill” và thú vị, nhưng lại khiến người chơi thèm thuồng muốn thêm nữa.
Tóm lại, Dead Take là một tựa game tràn ngập không khí kinh dị, với biệt thự Cain là một “chiến trường” khám phá cực kỳ đã (ít nhất là với những anh em thích cảm giác “sợ hãi”). Nếu câu chuyện dài hơn một chút và có thêm nhiều phân cảnh live-action hơn, thì game này đã có thể trở thành một cái gì đó thực sự “special”. Tuy nhiên, những gì đã có ở đây vẫn đáng để bạn “check kèo”, đặc biệt là với những “tín đồ” kinh dị đang tìm kiếm một trải nghiệm hơi khác biệt và “thật” hơn một tẹo. Với cái giá mềm mại đó, Dead Take chắc chắn là một tấm vé xứng đáng để bạn “nhập môn” vào nỗi kinh hoàng Hollywood này! Còn bạn, bạn nghĩ sao về Dead Take? Liệu game có đủ sức khiến bạn “mất ăn mất ngủ” không? Hãy “bóc phốt” ngay dưới phần bình luận nhé!