Đầu năm nay, Team Ninja đã tuyên bố 2025 là “Năm của Ninja” để vinh danh series huyền thoại này, với ba tựa game dự kiến ra mắt trước tháng 12. Chúng ta đã có Ninja Gaiden 2 Black “shadowdrop” vào tháng 1, và Ninja Gaiden 4 sẽ đổ bộ vào ngày 21 tháng 10. Xen giữa hai bom tấn đó là Ninja Gaiden: Ragebound, một cú throwback về cội nguồn 2D side-scroller của franchise. Được nhào nặn bởi The Game Kitchen – studio đứng sau Blasphemous đình đám, Ragebound hứa hẹn mang đến một trải nghiệm Ninja Gaiden cổ điển nhưng được nâng cấp với phong cách hiện đại, combat khó nhằn chuẩn “old-school” và cơ chế hạ gục đối thủ chỉ bằng một hit. Tuy nhiên, liệu cú comeback này có thực sự “cháy” hay chỉ là một bản remix lỗi nhịp? Sau khi “cày cuốc” cật lực, team Cuasogame.net xin phép được “review sương sương” cho anh em game thủ một cái nhìn chân thực nhất về bom tấn 2D này.
Về Nguồn: Ninja 2D Vẫn Cực Cháy Hay Đuối Sức?
Ninja Gaiden đã gắn liền với thể loại hành động 3D quá lâu, đến nỗi nhiều anh em game thủ gen Z có khi còn quên mất cội nguồn 2D side-scroller của nó. Ragebound đặt mục tiêu ôm trọn tinh hoa của những bản game gốc, đồng thời thêm thắt chút “gia vị” hiện đại. Và phải nói thẳng, phần lớn game đã làm cực kỳ tốt khoản này.
Gameplay hành động 2D của Ninja Gaiden Ragebound với Kenji Mozu và Kumori trong bối cảnh nguy hiểm
Thay vì “main” anh Ryu Hayabusa huyền thoại, Ragebound giới thiệu Kenji Mozu vào vai chính. Chẳng mấy chốc, anh chàng gặp Kumori, một thành viên của Black Spider Clan, và hai “linh hồn” này quyết định fusion lại, biến thành một cỗ máy chiến đấu “bá đạo trên từng hạt gạo”. Kenji là trùm cận chiến, trong khi Kumori “cân” mảng tấn công tầm xa và những pha platforming “khó nhằn”.
Cơ chế này mở ra nhiều màn platforming khá thú vị lúc ban đầu, giúp game luôn tươi mới. Tuy nhiên, càng về sau, nó lại trở thành một “gánh nặng”. Các đoạn platforming của Kumori thường bị giới hạn thời gian vì cô nàng sẽ dịch chuyển đến thế giới quỷ. Bạn phải đua với đồng hồ, vừa nhảy nhót vừa chiến đấu, dễ dẫn đến những pha xử lý “ẩu” vì áp lực. Từ những đoạn gameplay “chill phết” lúc đầu, dần dần, tôi chỉ muốn skip chúng ngay lập tức (trừ khi là màn bắt buộc).
Cảnh cốt truyện Ninja Gaiden Ragebound khi Kenji Mozu và Kumori hợp thể để đối đầu kẻ thù
Sau khi hai nhân vật fusion, bạn còn mở khóa khả năng sử dụng Spider Weapons. Chúng vừa là công cụ hỗ trợ, vừa là lợi thế nhỏ trước kẻ địch. Nhưng nói thật, phần lớn thời gian chúng chẳng đáng để bạn bỏ công ra dùng, vì mỗi lần xài là tốn “Ki”. Mà Ki không chỉ để dùng đòn đánh tầm xa, mà còn là chìa khóa để “easy peasy” hạ gục một số kẻ thù nhất định. Về phần cốt truyện, nó cũng “có cho có” thôi, chủ yếu là để đẩy mạch hành động đi tới. Chẳng có gì đột phá, “groundbreaking” hay quan trọng cả, nhưng thực ra thì cũng chẳng cần. Ngôi sao thực sự của show này chính là gameplay anh em ạ.
Gameplay: Vừa Phê Pha Vừa Muốn Đập Máy!
Thay vì đơn giản là “địch chết trong một hit”, Ragebound sẽ ném vào mặt bạn những kẻ thù mạnh hơn, đòi hỏi nỗ lực gấp đôi để hạ gục. Chúng nó “đấm phát chết luôn” đấy, và sẽ là nguyên nhân chính cho hầu hết các pha “tạch game” của bạn. May mắn thay, có một cơ chế để giải quyết “vấn nạn” này. Một số kẻ địch sẽ có lớp khiên “hypercharge” bao quanh. Nếu bạn hạ gục chúng bằng đòn đánh chính xác (cận chiến hoặc tầm xa), bạn sẽ tích nạp một đòn tấn công mạnh hơn, có thể “tiễn vong” những kẻ địch tinh nhuệ này trong một nốt nhạc.
Kenji Mozu trong Ninja Gaiden Ragebound thực hiện combo tấn công kẻ thù có khiên siêu nạp, thể hiện lối chơi vừa thỏa mãn vừa ức chế
Ninja Gaiden: Ragebound có thể là tựa game 2D đẹp nhất mà tôi từng trải nghiệm.
Kết quả là một vũ điệu chiến đấu khá “phê pha”, và tôi thực sự yêu thích nửa đầu game. Mọi thứ đều cảm thấy công bằng, kẻ địch khó nhưng tôi có thể vượt qua khi mạnh hơn và quen dần với lối chơi. Nhưng rồi mọi thứ thay đổi ở giữa game. Từ một giấc mơ đẹp, game nhanh chóng hóa thành cơn ác mộng. Kẻ địch trở nên khó nhằn hơn rất nhiều và liên tục đỡ đòn của tôi trừ khi tôi cực kỳ nhanh nhẹn và linh hoạt. Vấn đề là, tôi không hề cảm thấy mình mạnh lên. Mà thôi, cái cảm giác “yếu sinh lý” giữa game này cũng khá chuẩn vibe Ninja Gaiden rồi còn gì.
Độ Khó Của “Chúa Tể”: Có Phải Chỉ Là “Khó Một Cách Rẻ Tiền”?
Nếu chưa rõ thì tôi nói luôn: nếu bạn không “tôn trọng” Ninja Gaiden: Ragebound, nó sẽ “đấm thẳng vào mồm” bạn đấy. Tôi không nói nó đạt đến độ khó của dòng Soulslike, nhưng nó “không phải dạng vừa đâu”. Kẻ địch sẽ lao vào bạn “nhanh như một cơn gió và dữ dội như một trận bão”, bạn sẽ phải nhận rất nhiều damage, và phải cực kỳ nhanh nhẹn. Kết quả là một lối chơi hybrid xuất sắc, mượn những yếu tố tốt nhất của các game 3D và đặt chúng vào môi trường 2D side-scrolling.
Rõ ràng, né tránh và lăn lộn sẽ không đơn giản như trong các game hiện đại, nhưng bạn vẫn làm được. Khi bạn thực hiện những combo ấn tượng, parry đòn tấn công, né tránh kẻ địch và chém kiếm vào lưng chúng, cảm giác đó thực sự “đỉnh của chóp”.
Kenji Mozu né tránh và chiến đấu trong môi trường 2D của Ninja Gaiden Ragebound, minh họa độ khó không khoan nhượng của game
Một điều nữa là độ khó của game không chỉ dừng lại ở combat. Có rất nhiều màn platforming đòi hỏi kỹ năng, và thử thách cũng “ngập mặt” ở đây. Điều này giúp bạn vào nhịp khá tốt khi vừa né địch, vừa parry để đến được một vách đá hay tiến về phía trước.
Tuy nhiên, có những lúc mọi thứ sụp đổ như một ngôi nhà bằng thẻ bài. Một sai lầm nhỏ, đôi khi cảm thấy “unfair” (thiếu công bằng), có thể làm hỏng bét mọi thứ. Tôi biết đó là một phần của game, nhưng tôi đã hy vọng chúng ta đã vượt qua cái thời mà độ khó của game lại “rẻ tiền” như vậy.
Dù rất thích cảm giác bị đẩy đến giới hạn, nhưng cái cú “spike” độ khó giữa game đó thực sự làm tôi khó chịu. Một phần vì các kỹ năng mua thêm trong game chẳng “xi nhê” gì. Nhớ lại Ninja Gaiden 2, mỗi vũ khí mới đều là một bản nâng cấp đáng giá và hữu ích, còn ở đây thì… thất vọng tràn trề.
Nội Dung “Ngập Mặt” Hay Chỉ Là “Có Cho Có”?
Dù thời lượng chơi tương đối ngắn, Ninja Gaiden: Ragebound vẫn có một lượng nội dung “khủng” đáng kinh ngạc. Chiến dịch chính sẽ “ngốn” của bạn khoảng sáu đến mười giờ, tùy thuộc vào khả năng “cân” độ khó của bạn. Nhưng đừng lo, game không hề thiếu nội dung đâu. Mỗi màn chơi đều đi kèm với một danh sách các thử thách để hoàn thành. Bạn còn có thể mở khóa các nhiệm vụ phụ bí mật và một độ khó cao hơn cho chiến dịch chính sau khi “phá đảo”. Chắc chắn không thiếu thứ để bạn khám phá và “cày cuốc”.
Độ khó tăng đột biến ở giữa game, dẫn đến cảm giác bực bội hơn là giải trí.
Đáng buồn là tôi không chắc mình muốn quay lại chơi lại nhiều nội dung này đến mức nào. Giữa chiến dịch, độ khó tăng vọt khi bạn gặp các loại kẻ thù mới. Điều này làm thay đổi cảm giác của game từ “khó nhưng công bằng” sang “khó chịu và ức chế”. Tệ nhất là bạn không nhận được bất kỳ kỹ năng mới nào thực sự ý nghĩa vào thời điểm này. Chắc chắn, bạn có thể mua các vật phẩm hoặc kỹ năng mới từ cửa hàng, nhưng không có gì cảm thấy hữu ích bằng các khả năng cơ bản. Tất nhiên, tôi chắc chắn những người chơi “pro” hơn tôi sẽ “có một ngày làm việc tuyệt vời” với một số vật phẩm trong game được thiết kế để làm game khó hơn một cách cố ý. Nhưng mà thôi, tôi không phải là “chúa tể khổ dâm”, nên tôi không phải đối tượng khách hàng của mấy cái đó đâu.
Visual: “Món Ăn” Đỉnh Của Chóp, Âm Thanh Thì Sao?
Qua tất cả những pha “ức chế” của tôi, không thể phủ nhận rằng đây là một tựa game đẹp, đẹp tuyệt vời. Bạn sẽ ngay lập tức bị cuốn hút bởi đồ họa 2D retro, nhưng ngôi sao thực sự của show này là cách game xây dựng không khí. Quay phim là một tác phẩm nghệ thuật, tạo nên một trong những tựa game 2D đẹp nhất mà tôi từng chơi. Từ những khung cảnh tuyệt đẹp, ngoạn mục cho đến những hiệu ứng hình ảnh ấn tượng khiến bạn cảm thấy như đang xem một bộ phim John Wick, visual của Ninja Gaiden: Ragebound sẽ “thổi bay não bộ” của bạn.
Cảnh Kenji Mozu lái jet ski trong Ninja Gaiden Ragebound, một trong những màn chơi đa dạng và độc đáo của game
Có một vài vấn đề về framerate, đặc biệt khi chiến đấu trước một thác nước, nhưng chúng rất ít và hiếm khi xảy ra. Hầu hết thời gian, bạn sẽ bị choáng ngợp bởi bối cảnh của từng màn chơi. Từ chiến đấu trên tàu hỏa, trong một trận bão, đến khám phá một hang động cướp biển, đó chỉ là “phần nổi của tảng băng chìm” thôi. Xin ngả mũ trước team The Game Kitchen vì đã mang đến một sản phẩm “đỉnh của chóp” về mặt hình ảnh. Phần nhạc nền không thể “đuổi kịp” được visual, nhưng cũng không hề tệ. Âm nhạc làm rất tốt nhiệm vụ của mình trong việc giữ cho bạn luôn có động lực để hoàn thành nhiệm vụ, ngay cả khi nó có hơi “nhạt nhòa” so với vẻ đẹp thị giác của game.
Tổng Kết: “Hơi Lệch Pha” Nhưng Vẫn Đáng Để Thử?
Ninja Gaiden: Ragebound có chút “lệch pha” ở một vài thời điểm, đặc biệt là ở nửa sau game, nhưng nó vẫn là một tựa game side-scroller đáng để trải nghiệm. Game trung thành đến từng chi tiết với các bản Ninja Gaiden retro, không hề “chùn bước” khỏi cội nguồn và mang đến một lối combat khó nhằn, đồng thời kết hợp một số phong cách và “tinh hoa” từ các game hành động 3D hiện đại. Nó có thể không bằng Ninja Gaiden 2, và chắc chắn không thể iconic bằng Ninja Gaiden Black, nhưng nó vẫn là một “phó bản” vững chắc trong series và là một cách tuyệt vời để “làm nóng” trước khi Ninja Gaiden 4 đổ bộ.
Anh em đã “chiến” Ragebound chưa? Cảm thấy độ khó của game “có đáng mặt anh tài” không hay chỉ là “khó một cách bực bội”? Chia sẻ cảm nhận và những mẹo vượt ải khó trong game dưới phần bình luận nhé!