Hồi bé, hội mình đứa nào mà không mê mẩn được cái cảnh có mấy bé boss bốn chân chạy lon ton quanh nhà đúng không? Tiếc là nhà mình lại toàn mấy “bé cá cảnh” thôi à. Mà cá thì… ừm, đâu có chạy bộ được đâu anh em! Cá thì xinh xắn, cuốn hút đấy, mình cũng có kha khá “mối quan hệ” với mấy ẻm. Hồi 12 tuổi, còn cầm cái bảng ghi “Tên mày là Mark” dán vô bể cá, cho “Mark cá vàng” biết tên mình đó mà.
Giờ nhìn lại, thấy rõ hai điều: Một là, Mark chắc chắn không biết đọc. Hai là, dù có đọc được, nó cũng chả hiểu “tên” là cái quái gì. Nhưng mà, có một điều mình nhận ra, đó là sẽ tuyệt vời hơn biết bao nếu được kết nối với một thú cưng “sờ nắm được” hơn một chút.
Và thế là, trong thế giới ảo những năm 90s, mình đã “nuôi” vài em cún và mèo. Mấy game Dogz và Catz trên PC cho phép tương tác đơn giản với mấy người bạn lông lá này, và mình có đến mấy chục bé lận. Sắp xếp nội thất, phụ kiện cho mấy ẻm, mê mẩn ngắm mấy bé mèo con, rồi thay phiên chăm sóc để bé nào cũng được cưng chiều – vui hết nấc. Nhưng phải đến năm 2005, một huyền thoại game nuôi thú ảo mới thực sự xuất hiện: Nintendogs – siêu phẩm càn quét mọi nhà trên Nintendo DS!
Nintendogs: Khi “Sen” Gen Z Lạc Lối Trong Thế Giới Cún Cưng Ảo!
Với phong cách “gotta catch ’em all” kiểu Pokemon, Nintendogs có nhiều giống chó khác nhau ở mỗi phiên bản game. Mình tậu ngay bản Labrador và nhanh chóng “lên trình” làm chủ, lấp đầy nhà ảo bằng đủ 3 bé chó (cùng lúc) ngay khi có thể và bắt đầu cuộc phiêu lưu làm “sen”.
Vì là một trong những game đời đầu của DS, gameplay của Nintendogs tận dụng tối đa các tính năng độc đáo của máy. Hồi đó, mình đã “OMG” kiểu hết hồn con chồn khi từ từ dạy cho mấy bé cún một loạt các chiêu trò, và thấy chúng thực hiện y chang theo lệnh mình nói vào microphone. Tính năng này đôi khi hơi “lag” một tí, nhưng mà cảm giác có một thú cưng ảo đáp lại giọng nói của mình, dù chỉ đôi lúc, đã là một cuộc cách mạng vào năm 2005 rồi!
Nintendogs, và phiên bản tiếp theo Nintendogs + Cats trên 3DS năm 2011, không phải là một game “full combo” tính năng hoành tráng. Đây là một game về việc tận hưởng những điều nhỏ nhặt, giản dị: Một buổi dạo bộ nhẹ nhàng với “bạn hiền”, một buổi tắm rửa ấm áp hay cuộc thi ném đĩa “gay cấn”, cho các bé “cosplay” mấy phụ kiện cute lạc lối, hay lái trực thăng R.C. tí hon “trêu chọc” trên đầu tụi nhỏ. Mấy chiếc xe Mario Kart siêu nhỏ chính là món đồ chơi yêu thích của mình. Dù không có chỗ nào để lái, nhưng điều đó cũng không làm giảm nhiệt tình của mình với cái trải nghiệm game “cozy” đỉnh của chóp này.
Barkley: Chàng “Boss” Huyền Thoại Đã Cướp Trái Tim Game Thủ Thế Hệ Tôi!
Easter egg Nintendogs trong game Pikmin 4, tái hiện chú chó cưng trên màn hình Nintendo DS.
Chú Labrador yêu quý Barkley chính là “Nintendog” đầu tiên của mình, một người bạn động vật đáng yêu không thua bất kỳ anime nào! Lần đầu tiên thấy bé cún nhỏ xíu đó vỗ chân lên màn hình, mình đã “phong” Nintendogs là Game of the Year ngay lập tức. Cảm giác đạt được thành tựu khi cùng Barkley leo hạng trong các cuộc thi ném đĩa thực sự “đã”. Mình chăm sóc bé cực kỳ tỉ mỉ, từ cho ăn đến tắm rửa, không sót một ai trong “biệt đội cún cưng” của mình. Ai mà chả mê cái cách Barkley đeo kính 3D “ngáo ngáo” chứ!
Rồi Một Ngày, Chúng Ta “Đứt Gánh Giữa Đường” Với Các Boss Ảo…
Nhưng rồi, cũng như bao game thủ khác, mình dần dần xa Nintendogs. Giống như một fan Animal Crossing từng cày cuốc mỗi ngày, rồi dần dần thành cách ngày, rồi thành check-in nhanh một lần mỗi tuần. Càng rời xa lâu, cảm giác “tội lỗi” càng lớn. Đặc biệt là trong Animal Crossing, mấy “villager” còn hay buông lời “Tôi đã không gặp bạn… ba tháng rồi đấy!” làm mình rén ngang.
Barkley đáng yêu của mình và tất cả những “Nintendog” khác chắc cũng sẽ giận mình lắm. Nếu lúc đầu chưa giận, thì giờ chắc chắn rồi, sau gần hai thập kỷ kể từ khi game ra mắt.
Mà thôi, đó cũng là chuyện thường tình của game mà. Anh em thử nghĩ xem có bao nhiêu tựa game mình từng “hype” cực mạnh trước khi ra mắt, từng “mlem mlem” khi chơi xong? Rồi bây giờ, chúng nằm im lìm trong bộ sưu tập, hoặc có khi đã bị bán đi hay cho mất rồi.
Mình cũng chả biết cái cartridge Nintendogs gốc của mình giờ đang ở đâu nữa. Mình đã lớn lên, lấy vợ, có gia đình nhỏ và chuyển nhà xuyên quốc gia kể từ lần cuối chơi game đó. Nhưng mà, giữa tất cả những thay đổi đó, đôi lúc mình vẫn bàn luận về Nintendogs với bạn bè, hay nhìn thấy một chú Labrador trên đường, và rồi mình lại nghĩ về Barkley.
Như Parker, bạn trai cũ của Phoebe trong một tập phim Friends đã nói: “Bow wow, old friend. Bow wow.“
Ảnh bìa game Nintendogs, với các chú chó cưng quen thuộc như Labrador, Chihuahua và Dachshund.
Game Info Nintendogs
- Thể loại: Mô phỏng nuôi thú ảo (Simulation)
- Phát hành: 22 tháng 8, 2005
- Phát triển: Nintendo EAD
- Nhà xuất bản: Nintendo
- Hệ máy: Nintendo DS, Nintendo 3DS
Vậy còn bạn, “sen” Gen Z ơi, chú chó Nintendogs nào đã cướp mất trái tim bạn và để lại những kỷ niệm “khó đỡ” nhất? Chia sẻ ngay dưới comment nha!