Đôi khi, chúng ta lùng sục về những tựa game “cổ lổ sĩ” đã truyền cảm hứng cho vô vàn siêu phẩm yêu thích, đặc biệt là trong vũ trụ game indie. Nhưng buồn thay, nhiều huyền thoại đã bị “thời gian vùi lấp” và chìm vào quên lãng. Ví dụ điển hình nhất, cho đến gần đây, chính là OFF. Game RPG indie này được “cha đẻ” Mortis Ghost trình làng dưới dạng freeware vào năm 2008, ban đầu chỉ có tiếng Pháp. Mấy bản dịch fan-made dù “có tâm” đến mấy cũng khó mà đưa game vươn ra thế giới, khiến OFF chìm nghỉm khá lâu trong sự mơ hồ.
Dù đã “bay dưới radar” suốt 17 năm trời, OFF vẫn là một cái tên cực kỳ nổi bật khi được xem là nguồn cảm hứng lớn cho các game đình đám như Suits, OneShot, và đặc biệt là bộ đôi Undertale cùng Deltarune. Hồi đó, mình (tác giả bài viết này) cũng thuộc team “biết OFF quan trọng lắm nhưng chưa chơi”, một phần vì cứ tin rằng một ngày nào đó sẽ có bản dịch tiếng Anh chính thức. Và “cái ngày đó” cuối cùng cũng đã đến, anh em ạ!
Fangamer, nhà phát hành đã “cày” tiền từ việc bán merch suốt nhiều năm, quyết định “lên đồ” để phát triển một dự án siêu to khổng lồ: một bản remaster hoàn chỉnh từ A đến Z của OFF, kèm theo bản dịch “chuẩn chỉ” và kha khá cơ chế gameplay được “buff” lại. Nhưng nhớ nhé, đây là bản remaster chứ không phải remake nha. Phần lớn game vẫn giữ nguyên tinh thần từ bản gốc, giờ đây chính thức được diện kiến đông đảo game thủ toàn cầu. Đã đến lúc chúng ta cùng “check” xem OFF Remaster có còn “level up” được trái tim người chơi không, hay chỉ là “nước đi vào lòng đất” sau ngần ấy năm!
Combat “Bánh Cuốn”: Vào Sân Là Phải “Quẩy” Nhiệt!
Nếu bạn đã “nằm lòng” hệ thống combat của các game như Final Fantasy 7, thì việc “nhập cuộc” vào OFF Remaster sẽ dễ như ăn kẹo. Cơ chế chiến đấu trong bản remaster này đã được “mở rộng và cân bằng” khá nhiều so với bản gốc, đảm bảo “cuộc vui” không bị gián đoạn.
The Batter sử dụng Purify diện rộng để tiêu diệt Spectre trong OFF Remaster, một pha combat cháy phố!
Bạn, các đồng đội và kẻ địch đều có một thanh năng lượng “cứ tích là đầy”, và khi đầy, là đến lượt “solo”. Điểm đặc biệt là game hoàn toàn theo lượt (turn-based), nên không cần phải “nhanh tay lẹ mắt” với các thao tác đâu nha. Đây là một điểm cộng siêu to khổng lồ so với bản gốc, nơi các thanh năng lượng vẫn chạy “điên cuồng” khi đến lượt, bắt buộc bạn phải “làm gì đó” thật nhanh. OFF Remaster còn “chill” đến mức có tùy chọn để bạn “quay về tuổi thơ” với cơ chế combat bản gốc nữa cơ!
Mấy cơ chế này đủ để giữ cho combat “lôi cuốn” xuyên suốt hành trình. Cộng thêm hệ thống ưu thế kiểu “oẳn tù tì” cực “hack não”, mỗi trận chiến đều có một “lớp lang” chiều sâu đáng yêu. Nhờ đó, mình mới “ngộ” ra In Stars and Time đã “học lỏm” hệ thống chiến đấu từ đâu ra.
Một nhân vật bí ẩn giống Joker xuất hiện trong game OFF Remaster, thể hiện tính chất surreal của thế giới game.
Nửa còn lại của gameplay là khám phá thế giới mở, và nó giống với các game RPG theo lượt truyền thống hoặc các game RPG Maker tập trung vào cốt truyện hơn, chủ yếu là “đi dạo phố”, “tám chuyện” và “giải đố”. Mà cái này thì mình “ưng cái bụng” hết sức! Các câu đố phải nói là “cực phẩm”, nhiều lúc mình phải “lôi giấy bút ra ghi chép” mới mong “qua cửa”. Nhưng mà không đến nỗi “làm khó” mình quá mức để rồi trở nên “ức chế”, đôi khi còn có thể “làm liều” mà “phá đảo” được nữa cơ.
Mình thấy “may mắn tột độ” khi “nhắm mắt đưa chân” vào game này, dù đã là fan của Toby Fox cả thập kỷ. Cảm giác như mình đang “giải mã một bí ẩn” thực sự “khó nhằn” vậy, cực kỳ “thỏa mãn”. Chưa kể, game OFF Remaster này không bao giờ rơi vào cái “hố đen” grindy (cày cuốc) mà các game RPG khác hay mắc phải. Lời “cà khịa” duy nhất của mình về gameplay có lẽ là mình “ghét cay ghét đắng” random encounters và sẽ luôn như vậy, nhưng thôi, chắc là do mình “khó tính” thôi.
Combat “Đi Vào Lòng Đất”: “Nước Đi” Sai Lầm?
Có lẽ, điểm “lạc quẻ” duy nhất mà cơ chế chiến đấu của OFF Remaster “gặp sự cố” chính là hệ thống phát triển nhân vật. Cụ thể, bạn không thể “khai thác triệt để” mọi điểm yếu của kẻ thù cho đến tận gần cuối game, lúc đó thì lại thấy nó “vô tri” một cách lạ lùng.
Cảnh Purify với hiệu ứng cháy, ám chỉ sự "thanh tẩy" khắc nghiệt trong OFF Remaster.
Suốt quãng đường trước đó, phần lớn thời gian bạn chỉ “xoay quanh” việc dùng 1 hoặc 2 điểm yếu duy nhất mà bạn có thể “flex”, dùng các “add-on” để “buff” thêm sát thương hoặc tăng cường bản thân, rồi cứ thế “spam” đòn tấn công hiệu quả nhất. Nghe có vẻ hơi “tù” nhỉ?
Các trận đấu boss trong OFF Remaster thực sự là một “bữa tiệc” của tư duy sáng tạo, đòi hỏi bạn phải “quản lý tài nguyên” cực “gắt” và “lên chiến thuật” để “ăn hành” boss mà không chỉ đơn thuần là “spam” đòn mạnh nhất. Tuy nhiên, mình không thể nói điều tương tự với hầu hết các kẻ thù thông thường. Điều này càng “hiện rõ” trong các khu vực Purified, nơi bạn sẽ “đụng độ” 1-4 loại kẻ thù giống hệt nhau “tới tấp”. Những trận này bạn có thể “đánh chay” mà không cần “động não” nhiều, đúng kiểu “đi làm vô tri”. Lúc “bánh cuốn” thì “bánh cuốn” thật, còn lúc “chán phèo” thì đúng là “chán phèo” luôn!
Đồ Họa “Vintage”: “Vibe” Lạ Mà Quen!
Dù nhiều thứ đã được “nâng cấp” trong bản remaster của OFF, nhưng visual thì lại không nằm trong số đó. Ước gì mình có thể “gáy” rằng đồ họa game “chưa hề lỗi thời”, nhưng sự thật là nó đã “có tuổi” rồi. Tuy nhiên, nó vẫn giữ được một “chất riêng” không thể phủ nhận, một cái “vibe” siêu cuốn.
Hình ảnh Cutscene về Plastic Administration, kiến trúc lạ mắt của thế giới OFF Remaster.
Các animation đơn giản, sprites “phẳng lì”, nhưng chính những sprite cơ bản này kết hợp với phong cách artwork vẽ tay siêu thực lại “hòa quyện” một cách đỉnh cao. Cứ như có một thứ gì đó “bất thường”, không nên tồn tại, đang “sừng sững” ngay trước mắt bạn vậy. Nói thế chứ, mình vẫn ước gì bản remaster này đã chịu khó “đầu tư” vào việc vẽ lại và “nâng cấp độ phân giải” cho tất cả các bức artwork vẽ tay. Bởi vì đôi khi chúng bị “vỡ pixel” khá nặng, đặc biệt là trong các cutscene có nhiều chi tiết trên màn hình.
Nhìn chung, đây là một phong cách “độc nhất vô nhị”. Đặc biệt là càng về cuối game, nó càng “biến hình” thành một thứ mà mình chưa từng thấy ở bất kỳ game nào khác. Nếu được “tút tát” một chút về chất lượng, nó chắc chắn sẽ trở nên “hoàn hảo” trong mắt mình.
Cốt Truyện “Hack Não”: Một Vé Đi Tuổi Thơ?
Cốt truyện của OFF Remaster là một trong những câu chuyện game mà mình “không dám spoil” cho bất kỳ ai chưa từng trải nghiệm. Đây là một trải nghiệm “có một không hai” trong đời game thủ, mà bạn buộc phải tự mình “khám phá” và “ngấm” từng chút một.
Japhet, một trong những Guardian, phát biểu về việc "nuốt chửng linh hồn" trong OFF Remaster, hé lộ sự đen tối cốt truyện.
Tuy nhiên, có một điều mình không ngại spoil, vì nó được “hé lộ” ngay từ những giây đầu tiên của game: đó là mối liên hệ giữa người chơi và nhân vật chính (Player-Protagonist) mà game này thiết lập. Nó đã làm được điều đó rất lâu trước khi bất kỳ tựa game hiện đại nào “học theo”.
Có lẽ mình đã bị “chiều hư” bởi những game làm điều này tốt hơn nhiều như Deltarune, DDLC, và đặc biệt là OneShot, nhưng mình cảm thấy meta-narrative trong OFF “có vẻ chỉ tồn tại vì nó ngầu” thôi, chứ không thực sự “buff” thêm gì cho game. Dù sao thì, mấy yếu tố meta gần cuối game cũng khá “hay ho” và “cuốn”, nhưng cốt truyện của game đã quá “đỉnh của chóp” rồi nhờ vào worldbuilding, nhân vật và cách mọi thứ được thực hiện, tạo nên một cảm giác “lạ lùng” đến khó tả.
Việc người chơi trở thành một phần của câu chuyện chỉ đơn thuần là để “The Batter” không phải chịu trách nhiệm hoàn toàn cho hành động của bạn – một điều đã được làm “tinh tế” hơn rất nhiều trong tương lai và có thể sẽ tiếp tục được các game lấy cảm hứng gián tiếp từ OFF học hỏi. Mình nghĩ đây là một điểm cộng về sự độc đáo và mới lạ gần hai thập kỷ trước. Và mình cực kỳ “mê mẩn” cốt truyện vượt ra ngoài các yếu tố meta đó; chỉ là khía cạnh meta chưa được “tích hợp” sâu sắc như mình mong muốn mà thôi.
Nhạc Nền “Cháy Phố”: Nhưng Có Thể “Cháy” Hơn Nữa!
Dù phần lớn các yếu tố sáng tạo của game được giữ nguyên 100%, nhưng âm nhạc thì lại được “remix” bởi nhiều nghệ sĩ mà bạn có thể đã “quen mặt” từ các game indie khác. Mình “đổ đứ đừ” tất cả các bản remix này, thậm chí còn “ưng” hơn các bản gốc trong hầu hết các trường hợp.
Trận chiến đầy kịch tính với Boss Dedan trong game OFF Remaster, thể hiện sự thách thức của các màn đấu trùm.
Tuy nhiên, mình vẫn phải hỏi: “Ủa, tại sao không có tùy chọn để chơi nhạc nền gốc vậy trời?”. Các phong cách âm nhạc của Toby Fox và Nightmargin thì không cần phải “bàn cãi” rồi, đúng không? Nhưng mà, hầu hết các bản remake của các game kinh điển, có ảnh hưởng lớn đều làm rất tốt việc này, cho phép bạn thưởng thức một trải nghiệm gần giống nhất với bản gốc.
Nhạc nền của OFF Remaster vẫn “cháy” kinh khủng, với cái “vibe” công nghiệp, kinh dị của hầu hết các track được giữ nguyên hoàn toàn. Đặc biệt, các battle track là những bản “banger” mà mình vẫn nghe “điên đảo” hàng ngày. Ngoài mấy vấn đề về bản quyền các kiểu, mình nghĩ nên có một cách nào đó để trải nghiệm game gần như nguyên bản. Vì đây có thể là cách duy nhất mà nhiều người chơi được tiếp cận game này mà.
“Trùm Cuối” Của Lòng Em: Nên Chơi Hay Không?
Mình có thể “chấm điểm” hay “bới lông tìm vết” đủ kiểu, vì đó là “nghiệp” của mình. Tuy nhiên, OFF là một trong những game “hiếm có khó tìm”, một trong những game “ám ảnh” bạn theo một cách đặc biệt, gần như “không thể tả”. Nếu bạn đã từng “lọt hố” bất kỳ game nào mình đã nhắc đến trong bài đánh giá này, thì bạn “nợ” bản thân một vé để diện kiến “ông tổ” người Pháp kỳ lạ này. Bởi vì ổng có “cả rổ chiêu trò” và cực kỳ “vui tính” để “tám chuyện” cùng.
Màn hình tiêu đề đơn giản nhưng đầy ẩn ý của OFF Remaster, chuẩn bị cho hành trình thanh tẩy thế giới.
Thật sự rất khó để mình “chốt” một con số cụ thể cho OFF Remaster. Đơn giản là mình yêu nó. Cũng như cách mình “phát cuồng” OneShot và Undertale, mình khó mà “chê” được gì về OFF mà không cảm thấy như mình đang “gian dối” với chính bản thân. Nếu loại bỏ hết “cảm xúc” và “thiên vị” cá nhân, mình nghĩ OFF chỉ là một game RPG ổn với nhạc nền và cốt truyện hay. Nhưng theo một cách nào đó, nó đã “kết nối” rất nhiều game đã “định hình” con người mình ngày hôm nay, và cho mình cái “context” (ngữ cảnh) để hiểu tại sao chúng lại “đỉnh” đến thế.
Game OFF Remaster này quan trọng, và mình nghĩ nó đáng để chơi. Ngay cả khi bạn không phải fan của combat RPG truyền thống hay những câu chuyện meta “hack não”, đây vẫn là một “cuộc vui” đáng giá, và nó thực sự “đứng vững” sau ngần ấy năm. Mình cũng cực kỳ “biết ơn” vì bản remaster này không thay đổi quá nhiều, bởi vì nó vốn dĩ không cần phải thế. Đây dễ dàng là phiên bản tốt nhất của game, và việc đưa “tác phẩm nghệ thuật” này đến gần hơn với nhiều người chính là một “sứ mệnh” mà mình mừng vì Fangamer đã “cân” được.
Lời cuối từ chuyên gia Cuasogame:
OFF Remaster có thể “lỗi thời”, nhưng theo cái cách “cũ kỹ đáng yêu” của một chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ. Đó là thứ bạn phải học cách trân trọng, bạn có thể thưởng thức sự tinh xảo trong chế tác, và nó là nguồn cảm hứng cho rất nhiều thứ bạn yêu thích ngày nay. Bản remaster không thay đổi quá nhiều, nhưng nó đủ để “tút tát” và “làm mới” để dễ dàng giới thiệu cho bất kỳ ai muốn trải nghiệm game lần đầu, ngay cả với đồ họa hơi “xù xì” và combat đôi khi lặp lại. Đây đích thị là một kiệt tác game indie, và xứng đáng được nhớ mãi.
Còn chần chờ gì mà không “tẩy rửa” thế giới game cùng The Batter ngay hôm nay?